Phật Học
Văn Học Phật Giáo PDF. In Email
Chủ nhật, 01 Tháng 2 2009 05:14

TUỆ GIÁC

VỀ VÔ THƯỜNG

VÀ VÔ NGÃ

alt

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh




Tuệ giác là lưỡi gươm cắt đứt mọi đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng, sân hận và kỳ thị. Năng lượng của định, của tuệ giác giúp ta thấy rõ bản chất đối tượng của định. Định Vô Thường và định Vô Ngã đưa đến tuệ giác Vô Thường và tuệ giác Vô Ngã.
Vô thường không phải là một ý tưởng hay một quan niệm mà là một tuệ giác. Rất nhiều người trong chúng ta cố bám lấy ý niệm về thường còn, vững chắc. Khi nghe đến giáo lý vô thường họ đâm ra lo sợ. Nhưng vô thường không phải là tiêu cực mà có khi rất tích cực. Bất cứ điều gì cũng đều vô thường, kể cả bất công, nghèo khổ, ô nhiễm, và hiện tượng “trái đất nóng lên” (global warming). Trong cuộc sống ta có thể gặp phải hiểu lầm, bạo lực, xung đột, tuyệt vọng nhưng vì vô thường nên chúng có thể được chuyển hóa nếu ta có tuệ giác trong nếp sống hiện tại.
Đọc thêm...
 
Xuân Về Con Đón Mẹ Về Với Con PDF. In Email
Thứ bảy, 31 Tháng 1 2009 19:46

 

XUÂN VỀ

 

CON ĐÓN MẸ VỀ VỚI CON

 

         Mùa Xuân Kỷ Sửu năm nay, toàn thể đạo hữu Phật tử và tất cả đoàn sinh Gia Đình Phật Tử thuộc Chùa Trúc Lâm, Trung Tâm Văn Hoá Phật Giáo Việt Nam tại Chicago, hân hoan đón mừng một năm mới với tất cả niềm hy vọng cho một tương lai thật tươi sáng.  Trong năm mới Kỷ Sửu nầy, chúng ta tin tưởng chắc chắn phải là năm có đầy sức sống như cái tên của năm âm lịch, “Kỷ Sửu Niên − Năm Con Trâu”. 

Đọc thêm...
 
Trang Thơ Huyền Không PDF. In Email
Thứ bảy, 31 Tháng 1 2009 02:32

 

 

TRANG THƠ HUYỀN KHÔNG

 

(Tưởng Niệm Cố Đại Lão Hoà Thượng Thích Mãn Giác tức Thi Sĩ Huyền Không)

 

Ta Gọi Xuân Về

 

 

Ta gọi xuân về, xuân ở đâu

Núi sông xa lạ nắng vương sầu

Tâm tư một kiếp còn nguyên vẹn

Thế sự bao lần hòa biển dâu

 

Ta gọi xuân về, xuân vẫn đang

Mênh mông trời biển gió lang thang

Ngồi trong đêm lạnh quê hương nhớ

Chùa cũ, vườn xưa hoa cải vàng

 

Ta gọi xuân về, xuân đến chưa

Hồn xuân chưa đến giữa mong chờ

Hương xuân chưa ấm hồn dân tộc

Ngày tháng đi về trong ước mơ

 

Ta gọi xuân về, xuân quá cao

Lệ đâu ray rức mãi tuôn trào

Chuông xưa không đánh mà vang vọng

Tiếng pháo giao thừa mãi khát khao

 

Ta gọi xuân về, xuân đại dương

Khói chiều lam quyện bóng quê hương

Sóng dâng dào dạt tình thương nhớ

Nam Việt kêu hoài vẫn nhớ thương

 

Ta gọi xuân về, xuân ở đây

Hai tay nâng một đóa hoa này

Đong đưa cánh bướm vàng bay đến

Đã thấy xuân về với cỏ cây

   

Ta gọi xuân về, xuân bướm bay

Trang sinh nằm mộng biết bao ngày

Thời gian dù có ngàn năm nữa

Xuân đền lâu rồi, ai có hay

 

Ta gọi xuân về, xuân của ta

Tâm xuân tô điểm cả Ta Bà

Như trăng  chiếu xuống khắp trần thế

Mỗi một con người mỗi đóa hoa

 

Ta gọi xuân về, xuân tự nhiên

Thoáng trong hơi thở có hoa Thiền

     Cành mai, khóm trúc vương mùi Đạo

Thế giới trong ta lắng não phiền

 

Ta gọi xuân về, xuân lặng thinh

Đẹp như trời mộng Kim Cang Kinh

Trước chùa một cánh đào xinh nở

Là cả vườn xuân của thái bình

 

Los Angeles, Xuân Tân Dậu

 

 

Xuân Ở Phương Nào

 

Xuân ở phương nào đợi đã lâu

Sương khuya phủ xuống vướng mây sầu

Nghìn trùng non nước xa xăm quá

Tết đến đây rồi, Xuân ở đâu?

 

Xuân ở phương nào có đến không

Chấp tay cầu nguyện ánh Xuân Hồng

Thiền Môn rộng mở chờ năm tháng

Nước chảy xuôi dòng qua mấy sông

 

Xuân ở phương nào giữa thế gian

Cải xanh chưa có những hoa vàng

Chập chờn bướm cũ không về nữa

Trăng nước soi đời thấy ngổn ngang

 

Xuân ở phương nào biết nói sao

Hàng tùng đứng ủ những chiêm bao

Tháng ngày qua lại mây không vướng

Thầm nhớ xuân xưa mỗi độ nào

 

Xuân ở phương nào có biết chăng

Ra đi ai chẳng ước mong rằng

Quê hương mờ bóng đầy thương nhớ

Đã mấy xuân về không nói năng

 

Xuân ở phương nào chẳng thấy sang

Ở đây cũng có đóa mai vàng

Hương trầm phảng phất ngàn năm trước

Xuân đạo chưa về lạnh thế gian

 

Xuân ở phương nào đợi ở đây

Ngàn xưa còn lại bóng trăng gầy

Hồng chung ngân nhẹ trong đêm vắng

Xóa nhạt não phiền vướng núi mây

 

Xuân ở phương nào thấy xuyến xao

Đèn khuya chiếu sáng cả tâm bào

Con chim về hót trên cành liễu

Có phải xuân về gọi đó sao

 

Xuân ở phương nào ta đã quên

Sơn hà cẩm tú bóng in thềm

Ngày đêm niệm phật qua năm tháng

Trước cổng, tùng xưa quên cả tên

 

 

Nhớ Chùa

 

Từ thuở ra đi vắng bóng chùa
Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua
Trong tôi bừng dậy niềm chua xót
Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa

Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng
Có con đường đỏ chạy lang thang
Có hàng tre gợi hồn sông núi
Im lặng chùa tôi ngập nắng vàng

Có những cây mai sống trọn đời
Bên hàng tùng bách mãi xanh tươi
Nhìn lên phảng phất hương trầm tỏa
Đức Phật từ bi miệng mỉm cười

Tôi nhớ làm sao những buổi chiều
Lời kinh giải thoát vọng cao siêu
Đây ngôi chùa cổ ngày hai buổi
Cầu nguyện dân làng sống mến yêu

Vì vậy làng tôi sống thái bình
Sớm khuya gần gũi tiếng chuông linh
Sắn khoai gạo bắp nuôi thôn xóm
Xây dựng tương lai xứ sở mình

Tối đến dân quê đón gió lành
Khắp chùa dào dạt ánh trăng thanh
Tiếng chuông thức tỉnh lan xa mãi
An ủi dân hiền mọi mái tranh

Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào
Thôn trên xóm dưới dạ nao nao
Dân làng tắm gội lên chùa lễ
Mười bốn, ba mươi mỗi tối nào

Biết đến bao giờ trở lại quê
Phân vân lòng gởi nhớ nhung về
Tang thương dù có bao nhiêu nữa
Cũng nguyện cho chùa khỏi tái tê

Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung
Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông

 

 
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 Tiếp theo > Cuối >>

Trang 3 của 5